Quảng Ngãi: Nhọc nhằn các cô giáo mầm non vùng cao

26/04/2024
Ngày nắng, ngày mưa hay những đoạn đường quanh co, hiểm trở với những lớp sương mù dày đặc vẫn không cản được các cô giáo nơi rẻo cao ở Quảng Ngãi bằng tình yêu nghề, yêu con trẻ, đang ngày ngày miệt mài, tận tâm chăm sóc, giáo dục các em học sinh.
Cô giáo Trần Thị Ánh Ly gắn bó, chăm sóc các em nhỏ vùng đồng bào Cadong

“Cắm bản” yêu thương học trò như con

Lớp học ở điểm lẻ Trường mầm non Sơn Màu, thôn Đak Panh, xã Sơn Màu, huyện Sơn Tây chỉ chừng vài chục mét vuông nằm gọn trên đỉnh đồi nhỏ, được bài trí gọn sàng, sạch sẽ. Cô giáo Trần Thị Ánh Ly là giáo viên phụ trách lớp, bám trụ với giáo dục Sơn Tây hơn chục năm nên có nhiều kỷ niệm đáng nhớ với vùng sơn cước. Nhà cô ở dưới xuôi, chuyện ở trường dài ngày đã thành quen.

“Đầu tuần lên núi sơn, cuối tuần xuống núi. Dạy nơi xa nên ít có thời gian cho gia đình, con cái. Bây giờ đường đi đỡ nhiều so với trước, đi xe máy nhiều sẽ quen tay, còn ô tô vẫn khó lắm. Vào mùa mưa, khu này dễ bị cô lập do núi lở. Có năm, mưa lớn làm sạt quả núi, phải ở lại điểm trường gần 1 tháng trời. Gạo có sẵn, đồ ăn thì mình hái rau rừng ở quanh đây, có gì ăn đó, rồi cũng qua hết”, cô Ly bộc bạch.

Điểm mầm non thôn Đak Panh là bán trú dân nuôi, các em thường đi bộ đến trường, có em cách xa trường đến 3km, đường đi toàn đồi núi và phải băng qua con suối lớn. “Lớp có 26 em, toàn là người Cadong. Người đồng bào ở đây nghèo lắm, may mà hàng tháng các em đi học đều được nhận hỗ trợ theo quy định, lại có chương trình sữa học đường nên được bổ sung thêm dinh dưỡng, thỉnh thoảng có các đoàn từ thiện tới thăm, tặng quà, cô và trò đều vui. Mùa nắng các em tự đi đến trường, mùa mưa băng suối nguy hiểm nên thường có phụ huynh đi cùng, nếu không có phụ huynh thì cô giáo đưa đi”, cô Ly cho hay.

Không phải ai cũng đủ kiên trì để bám làng, bám trường như cô Ly. Đường xa lại quá xấu, đến được trường là tay tê mỏi, hai đùi đau nhức khiến chân bước không nổi. Có người vì không chịu nổi vất vả, thiếu thốn, đêm đêm lại trải giường xếp nằm ngủ một mình trong phòng học, cô đơn giữa những âm thanh bí ẩn của rừng núi đã phải tìm cách rời đi sau một vài năm.

Đã 9 năm qua, cô Võ Thị Kim Ngân (31 tuổi) bám lớp, bám trường với các em nhỏ đồng bào Cor. Hàng ngày, cô vượt hơn 23kmtừ trung tâm thị trấn Trà Xuân, huyện Trà Bồng đến điểm Trường Mầm non Trà Thanh, ở thôn Vuông. Cô Ngân chia sẻ, ngày nào các cô ở đây cũng sáng đi tối về. Mùa hè thì đỡ, mùa đông có những hôm trời mưa lớn thì đi lại càng khó khăn, vất vả hơn. Nhưng nghĩ đến các em nhỏ hằng ngày phải xuống núi để học thì sẽ vất vả gấp đôi. Trường Mầm non xã Trà Thanh hiện có 185 học sinh, gần 100% là học sinh đồng bào Cor, với 1 điểm trường chính và 3 điểm lẻ.

Trước kia lớp học đều tạm bợ, cơ sở vật chất thiếu thốn, thiếu đồ dùng, đồ chơi, trang thiết bị phục vụ việc dạy và học cho các cháu nên các cô giáo ở đây đều phải tự sáng tạo, làm đồ chơi cho trẻ để trẻ hứng thú khi đến lớp học. Học sinh lại chủ yếu là đồng bào Cor nên vừa nỗ lực chăm sóc, dạy dỗ trẻ học tiếng Việt, vận động, tuyên truyền cho phụ huynh đưa con em đến trường đầy đủ.

“Dạy học tại vùng cao, nỗi ám ảnh nhất đối với các cô vẫn là những ngày đông giá rét, khi nhìn thấy các em trong các bộ quần áo mỏng manh, trời lạnh cóng mà cảm thấy thương xót vô cùng. Các cô thường xuyên vận động các tổ chức thiện nguyện ủng hộ quần áo, đồ dùng học tập cho các em. Ngày nào cũng nhìn tụi nhỏ học hành ngoan, lớn lên từng ngày cô vui lắm, dù có vất vả mấy cũng ráng được”, cô Ngân bày tỏ.

Cô giáo Nguyễn Thị Tâm bén duyên với các em đồng bào Cor huyện Trà Bồng

Bén duyên gieo mầm tri thức cho trẻ miền núi

Suốt 16 năm gắn bó với công tác giáo dục ở huyện Trà Bồng, với Hiệu trưởng Trường Mầm non Trà Bùi Nguyễn Thị Tâm, thành công lớn nhất là tình yêu thương của đồng bào dân tộc Cor dành cho mình. Cô đã vượt qua nhiều gian khó để mang con chữ đến với học trò vùng cao. Cô Tâm kể: “Tôi theo người dì ruột từ quê Thanh Hóa vào Quảng Ngãi để thực hiện ước mơ làm cô giáo. Ngày ấy, tôi được phân công giảng dạy ở điểm trường lẻ thôn Tây, Trường Mầm non Trà Bùi. Đường sá đi lại khó khăn, hằng ngày, phải lội bộ gần 1 giờ đồng hồ đường núi để vào điểm trường lẻ. Chiều tối, lại quay về điểm trường chính để lo cơm nước cho hai học sinh nghèo đi học xa nhà mà tôi nhận đỡ đầu. Vất vả không thể nào kể hết, vậy mà hằng ngày tôi vẫn cứ băng rừng lội suối đến lớp, tất cả đều vì tình yêu thương dành cho học trò”.

Năm 2014, khi UBND huyện Trà Bồng tổ chức thi tuyển cán bộ quản lý, cô Tâm đã đăng ký thi vào vị trí Phó Hiệu trưởng với đề tài “Mô hình bán trú dân nuôi cho trẻ điểm trường lẻ ở Trà Bùi”. Cô đã thành công và được bổ nhiệm chức vụ Phó Hiệu trưởng. Đề tài này còn được triển khai thực hiện tại các điểm lẻ của trường.

“Việc duy trì mô hình bán trú ở điểm trường chính và bán trú dân nuôi ở các điểm trường lẻ đã khắc phục tình trạng học sinh đi học “giã gạo”. Tỷ lệ trẻ suy dinh dưỡng nhờ đó giảm đáng kể”, cô Tâm phấn khởi nói.

Giờ đây, với cương vị Hiệu trưởng, cô Tâm luôn chia sẻ kinh nghiệm chuyên môn cho các cô giáo trẻ. Trường Mầm non Trà Bùi có 1 điểm chính và 5 điểm lẻ. Không quản ngại đường đi khó khăn, cô Tâm thường xuyên đến các điểm trường lẻ để động viên các cô giáo nỗ lực giảng dạy, để chắp cánh tri thức cho học trò vùng cao. Sự quan tâm, gần gũi của cô Hiệu trưởng cùng với giáo viên của trường đã tạo được niềm vui, nâng bước học sinh đến trường. Chất lượng phổ cập giáo dục mầm non cho trẻ 5 tuổi được nâng lên, góp phần nâng cao chất lượng giáo dục ở cấp tiểu học.

 

Theo Sở GD&ĐT tỉnh Quảng Ngãi cho biết, toàn tỉnh có hơn 200 điểm trường lẻ tại 6 huyện miền núi. Điểm trường “cắm bản” nào cũng khó khăn. Hầu như nơi này giáo viên chỉ cho đi chứ không hề nhận lại. Ngày nào cũng đánh vật với con chữ, nhất là với học sinh lớp 1, mệt nhoài, nhưng niềm vui của thầy cô là các em biết đọc, biết viết, biết hát và có quyền mơ ước tương lai.

 

Như Đồng

TÂM ĐIỂM

CÁC ĐỀ ÁN

Video